[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - CNTY - 002 - Sự lưu hành và đặc điểm di truyền của virus dịch tả heo Châu Phi tại một số tỉnh phía nam Việt Nam của Ngô Thị Ngọc Trâm, Nguyễn Thị Mỹ Duyên, Đỗ Tiến Duy, Nguyễn Tất Toàn, Nguyễn Minh Nam"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - CNTY - 003 - Xây dựng cơ sở dữ liệu về sản phẩm chứa kháng sinh dùng trong chăn nuôi tại Việt Nam của Ngô Thị Thanh Thanh, Lâm Tấn Lộc, Phan Tấn Phát, Lê Thị Thu Hà,Trương Đình Bảo"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - CNTY - 004 - So sánh mức độ bệnh tích giữa các lứa tuổi heo của bệnh dịch tả heo Châu Phi của Lại Công Danh, Nguyễn Chế Thanh, Oh Tae Han và Đỗ Tiến Duy"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - CNTY - 005 - Ảnh hưởng của mật độ nuôi đến khả năng sinh trưởng và nhiệt độ bề mặt cơ thể của gà thịt của Trịnh Thị Thanh Tuyền, Lành Đức Thiện, Hoàng Văn Thắng, Nguyễn Thị Mỹ Nhân và Chế Minh Tùng"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - CNTY - 006 - Ảnh hưởng của hỗn hợp tinh dầu thiết yếu và axít hữu cơ đến khả năng sinh trưởng và quần thể vi khuẩn trong phân của gà thịt lương phượng của Phạm Quang Bảo Lâm, Bùi Ánh Xuân Tuyền, Hoàng Thị Thanh Phương, Nguyễn Thị Mỹ Nhân và Chế Minh Tùng"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - TS - 007 - Kháng kháng sinh của vi khuẩn E. Coli phân lập từ tôm thẻ chân trắng (Litopenaeus vannamei) thương mại trong một số chợ và siêu thị tại Thành phố Hồ Chí Minh của Khưu Nhật Thành, Nguyễn Hoàng Nam Kha, Truyện Nhã Định Huệ"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - TS - 008 - Nghiên cứu thành phần loài và đặc điểm phân bố cá ở khu dự trữ sinh quyển Đồng Nai của Nguyễn Ngọc Lợi, Mai Đăng Tiến, Bùi Hữu Mạnh, Nguyễn Phúc Thưởng, Nguyễn Thanh Tâm"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - TS - 009 - Tối ưu hóa thành phần môi trường tạo khí biogas sinh học từ chất thải rắn ao tôm ở ĐBSCL bằng phương pháp đáp ứng bề mặt (RSM) của Nguyễn Thị Cẩm Tú"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - TS - 010 - Thử nghiệm nuôi hải sâm holothuria scabra khu vực bùn đáy vùng nuôi tôm hùm, vịnh Xuân Đài, tỉnh Phú Yên của Thạch Cẩm Lai, Nguyễn Tuấn Vũ, Nguyễn Phú Hòa"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - CK - 012 - Tính toán thiết kế chế tạo và thử nghiệm động cơ đốt trong 1 xylanh dung tích 110cc của Trương Lê Hoàng Bảo, Lê Thành An, Nguyễn Trịnh Nguyên"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - CK - 013 - Thực nghiệm sấy ống hút cỏ bàng của Nguyễn Đan Trường, Hồng Cẩm Huy, Nguyễn Đức Khuyến"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - CK - 014 - Khảo nghiệm sấy cá bằng máy sấy năng lượng mặt trời dạng hiệu ứng nhà kính của Hồng Cẩm Huy, Nguyễn Đan Trường, Nguyễn Đức Khuyến"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - CK - 016 - Thiết kế hệ thống lái điện 4WS (four – wheel steering) cho ô tô điện dẫn động 4 bánh chủ động của Phan Chí Nguyên, Trần Ngọc Quế1, Nguyễn Trịnh Nguyên"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - CK - 017 - Ứng dụng xử lý ảnh trong dây chuyền tách cuống ớt của Huỳnh Quang Tiến, Nguyễn Linh Sang, Cao Đức Lợi"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - CK - 018 - Thiết kế, chế tạo và khảo nghiệm máy hút lá cây khô của Hoàng Trung Nguyên, Nguyễn Thừa Thi, Lê Khõe Quí"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - CK - 019 - Nghiên cứu, thiết kế và chế tạo mô hình robot vớt rác trên ao, hồ của Phạm Hoàng Ân, Nguyễn Thanh Danh, Lê Hòa Hiệp, Nguyễn Tấn Phúc"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - CNTT - 020 - Nghiên cứu ứng dụng OpenCV để nhận diện các loại phương tiện giao thông và biển số xe của Nguyễn Ngọc Lâm Bảo Trường"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - CNTT - 021 - NLUMath - Ứng dụng giải toán dựa trên phương pháp học sâu của Nguyễn Chí Phong, Trần Thanh Điền"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - CNTT - 022 - Ứng dụng tự động điểm danh sinh viên bằng phương pháp nhận diện khuôn mặt của Tô Thanh Sang, Nguyễn Hiếu"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - CNTT - 023 - Ứng dụng YOLO để nhận dạng đối tượng cho cửa hàng tiện lợi của Nguyễn Văn Quang, Lê Văn Thuận"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - NH - 024 - Ảnh hưởng của lượng đạm đến sinh trưởng và phát triển ba giống hoa cát tường (Eustoma grandiflorum)trồng chậu tại Thành phố Hồ Chí Minh của Phạm Hoàng Ánh Dương, Nguyễn Thị Kim Hương, Nguyễn Thị Liễu, Nguyễn Đức Bảo và Phạm Thị Thùy Dương"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - CNSH - 025 - Ứng dụng kỹ thuật PCR trong sàng lọc và nhân giống cây khoai mì (Manihot esculenta Crantz) sạch virus gây bệnh khảm bằng kỹ thuật nuôi cấy in vitro của Nguyễn Thị Minh Lệ"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HSTV - CNTP - 026 - Khảo sát hoạt tính kháng khuẩn của hợp chất polyphenol trích từ cây dủ dẻ (Anomianthus dulcis) của Nguyễn Thị Mỹ Tỉnh"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - MTTN - 027 - Đánh giá khả năng phân hủy thuốc nhuộm AZO của vi sinh vật trong bùn hoạt tính từ hệ thống xử lý nước thải dệt nhuộm của Vũ Thảo Thanh Vân, Nguyễn Thị Thu Hạnh, Nguyễn Hoàng Nhân, Danh Thị Kiều Thu"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - KT - 028 - Phân tích các yếu tố ảnh hưởng ý định mua thực phẩm an toàn của người tiêu dùng tại Quận Thủ Đức, Thành phố Hồ Chí Minh của Phạm Văn Phụng"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - CNSH - 029 - Đánh giá khả năng xử lý crôm của cây đước (Rhizophora apiculata) của Võ Văn Hiệp, Phạm Quỳnh Yến Thanh, Nguyễn Thị Kim Linh"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - CNSH - 030 - Xây dựng mô hình công nghệ xử lý chất thải có hàm lượng chất hữu cơ dễ phân hủy sinh học cao ở quy mô thí nghiệm của Nguyễn Hàm Uyên, Thái Thị Thanh Thủy, Nguyễn Hải Thuyền, Nguyễn Ngọc Hà"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - CNTP - 031 - Nghiên cứu ảnh hưởng của hơi quá nhiệt và truyền nhiệt đối lưu lên chất lượng của dầu trích từ hạt thìa là đen (Nigella sativa L.) của Toan Nguyen Song Dinh, Fazilah Ariffin, Diep Thi Ngoc Duong"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - CNTP - 032 - Đặc điểm của phức hợp từ dầu gấc (Momordica cochinchinensis Spreng.) β – cyclodextrin dựa trên các phương pháp bao gói khác nhau của Phạm Lê Kim Hằng"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - CNTP - 033 - Trích ly polyphenols từ lá vú sữa có hỗ trợ sóng siêu âm của Nguyen Hong Thi, Trinh Ngoc Thao Ngan"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - CNTP - 034 - Khảo sát sự lên men rượu vang của trái thanh long (Hylocereus undatus) của Bùi Phương Nam, Dương Thị Ngọc Diệp"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - CNTP - 035 - Nghiên cứu trích ly pectin từ lá sương sâm lông làm chất mang cho quá trình sấy phun của probiotic của Lê Thị Thanh Hà, Huỳnh Tiến Đạt"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - CKCN - 036 - THIẾT KẾ,CHẾ TẠO MÔ HÌNH MÁY CẮT GÓC ĐỊNH HÌNH TRÊN PHÔI THÉP TỰ ĐỘNG BẰNG PLASMA"]
[/item]
[item icon="check-circle" title=" HTSV - CNTT - 037 - THIẾT KẾ,CHẾ TẠO MÔ HÌNH MÁY CẮT GÓC ĐỊNH HÌNH TRÊN PHÔI THÉP TỰ ĐỘNG BẰNG PLASMA"]
[/item]
[/accordion]
Thủ Đức, một ngày nặng trĩu những hạt mưa, ngồi trong căn phòng đầy kín sinh viên, tôi lại chợt nhớ đến những buổi đầu bước chân vào Nông Lâm, thật nhiều cảm xúc cho những ngày ấy, một môi trường vô cùng mới, một lớp học mới, và cùng theo đó là những điều tôi chưa từng bao giờ dám nghĩ là mình sẽ có được những gì trong cái ngôi trường mới này và vì Nông Lâm cũng không phải là một lựa chọn ban đầu trong tương lai của tôi.
Nói đến đây, nếu bạn hỏi tôi rằng:”tôi có hối hận khi vào Nông Lâm học không?”. Tôi cũng xin trả lời nhanh lại rằng:” Không”. Tại sao tôi lại không do dự khi lại trả lời nhanh như thế, trong khi đây không phải là nguyện vọng đầu của tôi. Thưa rằng, vào được Nông Lâm tôi xem như mình là có duyên với ngôi trường này, và cái nợ của tôi nằm ở khoa thủy sản, cái tình của tôi nằm ở lớp DH19NY. Bạn chưa vào trường tôi học, nên bạn chưa biết hết những điều hay và thú vị về trường tôi, cái đặc trưng của khoa thủy sản tôi, cái tình mà những thành viên nhà cá con chúng tôi dành cho nhau, nó quý báu và đáng trân trọng lắm… Chắc không có một nơi nào mà có được tôi lại ước rằng thời gian hãy trôi chậm lại cho chúng tôi được gần bên nhau nhiều hơn… và cũng thật tự hào khi là một sinh viên của trường Nông Lâm. Một ngôi trường có bề dày thành lập 64 năm và năm nay là năm thứ 65 kỉ niệm thành lập trường, với một ngôi trường đã có từ lâu đời đến thế, thì đã có biết bao công sức, mồ hôi, cái tâm của những người làm nghề giáo đã bao năm nhọc nhằn xây dựng và truyền mãi đến thế hệ sau cho chúng ta. Ngoài ra, khi bạn bước chân của mình vào Nông Lâm thì tôi tin chắc rằng bạn sẽ thật bởi ngỡ, vì đây là một trong những ngôi rộng đến 118 ha, một ngôi trường rất rộng, và một nét đặc trưng riêng biệt chỉ có Nông Lâm mới có đó là những giảng đường điều mang tên những loài hoa như Phượng Vỹ, Cát Tường, Cẩm Tú, Tường Vy,… những loài hoa điều mang trên mình một nét kiêu sa, đầy sự hãnh diện, mạnh mẽ, nhưng cũng có chút gì đó mong manh, giản đơn, thuần khiết của nó… cho tôi một ngày để nói về Nông Lâm thì chắc sẽ không bao giờ nói hết… Cái nợ của tôi nằm ở khoa Thủy sản thật đúng là như vậy, một cái đứa con gái sống ở một vùng quê xa xôi, một nơi mà quanh năm chỉ thấy người trong xóm toàn trồng trọt và chăn nuôi gia cầm, một nơi mà chỉ có sông, có núi là đặc điểm cho ngành du lịch, sinh sống của bà con,… mà tôi lại chọn vào khoa thủy sản vào một khoa mà không hề quen thuộc gì với tôi, nó từ mọi thứ,… rồi lại đến khi đăng kí học lớp bệnh học thủy sản một ngành mà chẳng hề một chút kiến thức nào…
Thế nhưng mà, đâu lại vào đấy thôi,... tôi vào lớp với những người bạn mới, từ những vùng miền, các tỉnh thành khác nhau, rồi chúng tôi lại cùng nhau tạo ra một gia đình mới mang tên DH19NY, dưới một mái nhà chung, là đàn cá con trong một ngôi nhà lớn Khoa Thủy Sản. Ngôi nhà lớn đã tạo cho chúng tôi nhiều kỷ niệm với nhau, ngôi nhà lớn ấy đã bao dung cho chúng tôi từ những ngày mới bơi chập chững vào,… và những buổi họp mặt ban đầu, những lần gặp gỡ giao lưu, hay là những lần tổ chức các chương trình cho chúng tôi tham gia thì chính ngôi nhà lớn ấy đã truyền cho cá con chúng tôi cái sự yêu nghề mà mình đã lựa chọn, cho chúng tôi thấy được cái giá trị và đạo đức làm nghề của chúng tôi sau này… Xin thay mặt tập thể lớp DH19NY gửi lời cảm ơn chân thành và tri ân sâu sắc đến với ngôi nhà lớn Khoa Thủy Sản. Còn với DH19NY, chúng ta đã cùng nhau gắn bó trong một cuộc hành trình gần hai năm, một cuộc hành trình tuy chưa phải là quá dài, nhưng nó cũng đủ cho chúng ta hiểu và gắn bó cùng nhau nhiều hơn, những buổi họp lớp, những lần tham gia phong trào, và những lần chúng ta cùng nhau cố gắng học tập, lao động, vui chơi, luôn tham gia hết mình cùng nhau,… đó là những gì mà chúng ta đã tích lũy được và đó là những kỉ niệm đẹp nhất mà chúng ta đã có với nhau,… Thời gian thì cứ trôi nhưng hy vọng lớp chúng ta sẽ mãi mãi đoàn kết với nhau như vậy!! Đó sẽ là một phần trong thanh xuân của tôi và của các bạn…
Một ngày mưa như hôm nay đã làm tôi có quá nhiều cảm xúc… Nông Lâm đã cho tôi quá nhiều thứ… cảm ơn Nông Lâm rất nhiều!. Và cũng nhân đây tôi xin chúc kỷ niệm 65 năm thành lập Nông Lâm thành công tốt đẹp, và cũng trong tháng 11 này xin gửi lời tri ân sâu sắc nhất của tập thể lớp DH19NY đến tập thể giảng viên nhà trường, những người lái đò tận tụy đưa chúng em sang sông cập bến bờ tương lai.
Câu chuyện của tôi và Nông Lâm như một cuốn phim truyền hình Đài Loan dài tập trên đài truyền trình Vĩnh Long 1, kéo dài từ năm này sang năm khác mà vẫn chưa có hồi kết. Nói nghe có vẻ cường điệu, nhưng chúng tôi gặp nhau khi tôi là một cậu nhóc 8 tuổi, còn Bạn thì đã 50! chúng tôi vô tình lướt qua nhau trên những chuyến xe về quê ngoại. Cứ ngỡ như Ngưu Lang Chúc Nữ, mỗi năm hè về trên chuyến xe ấy chúng ta sẽ lại có vài giây để ngắm nhìn nhau, để rồi trao cho nhau cái niềm tin yêu từ khi nào cũng không hề hay biết. Nếu như khi nhỏ với tôi Nông Lâm như một vị khách chỉ đường, cho tôi biết quê tôi đang ở rất gần. Thì càng lớn Nông Lâm không chỉ còn đơn thuần là như thế nữa mà bạn ấy đã trở thành ước mơ của tôi “Ước mơ đến được với giảng đường đại học”!
12 năm đèn sách cuối cùng thì cũng đến ngày giấy báo trúng tuyển đại học gọi tên. Lần đầu tiên đến với giảng đường đại học mọi thứ đều bỡ ngỡ, đi dưới sân trường rộng lớn, bóng của chiếc máy bay, bay ngang qua cũng khiến 2 cha con bất giác giật mình. Buổi đầu đi học, Nông Lâm đã đón chào tôi bằng cái thứ đặc sản riêng biệt của Sài Gòn, những cơn mưa rào bất chợt khiến ta không kịp chuẩn bị, để rồi Nông Lâm đưa đẩy, dẫn cho tôi tìm thấy được ngôi nhà thứ 2 của mình tại giảng đường đại học. CLB Yêu Môi Trường!
Dưới mái trường này, tôi được đón nhận những nguồn tri thức mới dưới bàn tay dạy dỗ của các quý thầy cô. Không chỉ là ở những kiến thức quý báu, mà còn là những bài học cuộc sống để chúng ta có thể mãnh mẽ đối mặt khi rời khỏi ngưỡng cửa đại học đặt những bước chân chập chững đầu tiên vào đời. Những bài học quý giá, luôn là kim chỉ nam của tôi, để ngày hôm nay khi đã rời xa giảng đường đại học, có những lúc chênh vênh trước những lựa chọn hay những lúc vấp ngã trước khó khăn tôi lại nhớ lại những lời dặn của thầy cô “Những điều các em học và những điều các em làm sau này sẽ không giống nhau …, chúng ta đừng quá cứng nhắc thích nghi với công việc nhưng không để đánh mất chính mình…”. Vâng! Em sẽ luôn là em vấp ngã và đứng dậy, những sẽ luôn là chính mình!
Không chỉ đồng hành trên con đường học vấn, khi ở bên Bạn tôi được sống với chính bản thân mình, tự do thể hiện cá tính, sở thích và niềm đam mê của bản thân. Tôi được cống hiến sức trẻ của mình cho các công tác Đoàn Hội tại trường, tiếp nối những thế hệ sinh viên đi trước với tinh thần và ý chí của sinh viên Nông Lâm “không ngại gian khó, không sợ gian khổ”. Với tôi Mùa Hè Xanh và những tháng ngày hoạt động tại câu lạc bộ Yêu Môi Trường là những chuỗi ngày ý nghĩa và tuyệt vời nhất trên chuyến tàu thanh xuân tươi đẹp của tôi bên cạnh những người anh em, đồng đội của mình.
Chuyến hành trình ấy cứ ngỡ như mới bắt đầu ngày hôm qua, ấy vậy mà đã 5 năm bên nhau. Nhớ ngày ấy khi tôi bước vào trường cũng là lúc Bạn đón chào sinh nhật 60 năm của mình.vừa chớp mắt nay bạn đã đón sinh thứ 65. Giờ đây khi mà đã cầm tấm bằng đại học trên tay, tôi vẫn luôn bồi hồi nhớ lại những kỷ niệm khó quên, từ một cậu sinh viên, xuất thân từ một vùng nông thôn nghèo khó ôm giấc mơ đại học để cuộc sống không phải vất vả như bố mẹ “bán mặt cho đất bán lưng cho trời”. Trên con đường tìm đến tri thức của mình thật may mắn khi có người Bạn Nông Lâm bên cạnh hỗ trợ và sát cánh để cùng tôi đi đến cuối con đường. Dẫu chặng đường đi cùng nhau của chúng ta đã kết thúc, Bạn vẫn sẽ tiếp tục hành trình với những người bạn mới tràn đầy hoài bão, ước mơ và nhiệt huyết cùng họ đi đến đích đến của chỉnh mình. Tôi cũng sẽ tiếp tục đi trên con đường của mình, không ngừng học hỏi và phát triển bản thân, chúng ta sẽ không ngừng phấn đấu phát triển và luôn nhớ về nhau, về những kỷ niệm đẹp.
(Chúc mừng 65 thành lập trường, chúc Nhà trường sẽ luôn thành công và phát triển, chúc quý thầy cô sẽ vẻ vẻ, hạnh phúc và có thật nhiều sức khỏe để có thể tiếp tục truyền ngọn lửa đam mê cho các thế hệ sinh viên Nông Lâm tiếp theo. Một lần nữa “Chúc Mừng 65 năm ngày thành lập trường!”)
Ngày Nông Lâm chào đón tôi không một lời hẹn trước với những cảm xúc sẽ chẳng bao giờ quên.
Dưới những cơn mưa rào của chiều tháng 8 vài chiếc lá lất phất bay, tôi vẫn nhớ như in ngày mình bước chân đến đây với đầy nỗi niềm xa lạ. Bạn có tin không? Tôi đặt bút chọn Nông Lâm trong hành trình đại học của mình nhưng tôi chưa một lần tìm hiểu trước về nơi mình gắn bó, không biết trường ra sao, tọa lạc nơi nào và bản thân cũng không hề quen biết ai nơi này. Nghe có vẻ như tôi quá vô tâm đúng không? Đơn giản, Nông Lâm không phải sự lựa chọn trong tim tôi nhưng để làm hài lòng những người yêu thương thì tôi vẫn sẵn sàng. Tất nhiên nếu bản thân không muốn thì cũng chẳng ai có thể ép buộc được tôi cả. Trước quyết định quan trọng của cuộc đời, tôi cũng cân nhắc thấu đáo, một phần cũng muốn thử sức trên con đường mới, phần còn lại vì tôi vốn xuất thân là con nông dân nên cũng khá phù hợp với đa số ngành mà trường đào tạo. Bản thân lại có sẵn một tâm hồn ăn uống, đặc biệt với các món hải sản nên tôi cũng không ngần ngại đăng kí và rất may mắn khi được trở thành thành viên của Khoa Thủy sản.
Rời xa vòng tay gia đình, môi trường sống thay đổi, thầy cô, bạn bè,... hoàn toàn lạ lẫm, mới mẻ với tôi. Cách thức tiếp nhận một bài học ở giảng đường, cách để hòa nhập khi sống cùng một tập thể, những kĩ năng sống chưa được trang bị trước,.. mọi thứ thật sự khó khăn, chúng dạy tôi phải tập quen để thích nghi dần. Và rồi tôi vẫn cứ học như bao người tích lũy tín chỉ, cố gắng để không nợ môn, gấp rút học vượt để ra trường nhưng không hề xác định được tương lai phía trước rồi sẽ đi về đâu? Quanh quẩn xong năm nhất đến năm hai vẫn giậm chân tại chỗ, không có chí cầu tiến cũng không một chút động lực nào, những cảm giác chán chường, mệt mỏi vô cùng khiến tôi chùn chân. Tôi đã suy nghĩ thật lâu, từ đầu thà không chọn hoặc hiện tại dừng lại ít nhất không phí thêm thời gian, tiền bạc, công sức và niềm tin của gia đình. Hoặc bước tiếp, có trách nhiệm với sự lựa chọn của mình, phải là một hướng đi đúng nghĩa, một thái độ nghiêm túc cho việc học.
Thật vậy nếu ngày ấy tôi chọn quay gót thì giờ đây điều tôi nhận lại sẽ là hai chữ hối hận, vì: “Con chim đậu trên cành không bao giờ sợ cành cây gãy, bởi niềm tin của nó không đặt vào cành cây, mà đặt vào đôi cánh của chính mình. Vì thế dù bạn đang đứng trong hoàn cảnh nào, hãy luôn tin tưởng vào chính bản thân mình”. Đúng thế, mọi thứ chỉ trở nên hiệu quả khi chúng ta thực sự đam mê và dùng một thái độ tích cực nhất để thực hiện, hơn hết phải tin vào chính mình. Tuy nhiên, một mình cố gắng thôi vẫn chưa đủ…Việc gì cũng vậy, đúng người đúng thời điểm thì mới gặp được chân lí. Thật may rằng chính lúc ấy khi bước vào học chuyên ngành tôi đã gặp đúng những bậc thầy cô, người truyền ánh lửa ấm áp nhưng lại nuôi dưỡng trong tôi những ngọn lửa bùng cháy, cho tôi nhận ra bản thân mỗi con người đều có khả năng thực hiện được những hoài bão nếu muốn. Tư duy của tôi được rộng mở với một tinh thần mới mẻ, nhìn nhận và tiếp cận thông tin một cách tích cực giúp tôi có một cái nhìn đa chiều hơn trong mọi vấn đề. Đầu tư cho tương lai của chính mình thì chưa bao giờ là phí cả, tôi cực kì tâm đắc một câu nói của thầy trong khoa thế này: “Các bạn lo đầu tư điểm số làm gì khi mình không có năng lực, khi ra trường thứ các bạn nhận được sẽ là con số 0 tròn trĩnh”. Nhờ đấy mà tôi mới biết mình đang ở vị trí nào và cần phải nổ lực ra sao, chính những điều ấy đã thôi thúc tôi phải không ngừng học hỏi, phải sống và làm việc hết mình. Từ sự tâm huyết, tận tụy cùng với chuyên môn sâu rộng từ quý thầy cô, họ thật sự quá giỏi không biết từ lúc nào hình ảnh ấy đã thần tượng hóa trong tim tôi. Sẽ thật tự hào và hạnh phúc biết bao khi nói mình là thành viên Khoa Thủy Sản, là sinh viên trường đại học Nông Lâm.
Tình yêu tôi dành cho Nông Lâm ngày một lớn dần và ở một vị trí trọn vẹn nơi tâm hồn. Một Đà Lạt thu nhỏ trên chiếc đồi xanh thẳm, mộng mơ luôn sẵn sàng chấp cánh cho vô vàng ước mơ phía trước. Tiếng gió reo hò với làn khói buông lơi cùng những bước chân rong rủi là những điều quá đổi thân thuộc nếu là sinh viên Nông Lâm thì bạn sẽ không quên được đâu những cảm giác thân thương này. Tôi sợ mọi thứ sẽ nhanh chóng qua đi, biết là sẽ không ai thay đổi được quy luật của thời gian nên hãy trân trọng những tốt đẹp của hiện tại đang gắn bó, sống hết mình để năm, mười năm sau khi nhìn lại chúng ta không phải thốt lên hai từ hối hận. Vì có những điều khi qua rồi chúng ta sẽ chẳng bao giờ được quay về nữa.
Hàng cây như muốn vẫy chào, ngày hôm nay thế nào, có vui như ngày xưa ước ao? Một ngàn lần thì câu trả lời vẫn là có. Đúng là lúc đầu Nông Lâm không phải nguyện vọng của tôi nhưng khi được sống, học tập và làm việc nơi đây thì tôi biết Nông Lâm là cái duyên của mình rồi, thanh xuân của tôi sẽ thật lãng phí nếu thiếu mảnh ghép Nông Lâm trong bức họa cuộc đời. Nhờ đặt chân đến đây mà tôi trưởng thành hơn rất nhiều, suy nghĩ chính chắn không còn là tôi của những ngày xưa vụn dại, cho đi nhiều hơn và sống với một trái tim biết đủ.
Những người nghệ sĩ có được phút giây tỏa sáng, rực rỡ trên sân khấu thì đằng sau đó là sự hi sinh, hỗ trợ của biết bao con người thầm lặng sau cánh cửa huy hoàng ấy, thầy cô cũng vậy âm thầm đi qua biết bao mùa lá rụng nâng bước nhiều thế hệ sinh viên ra trường có được nghề nghiệp, công việc như mong ước. Xin gửi ngàn lời cảm ơn chân thành đến những người cha, người mẹ thứ 2 của chúng tôi mong họ sẽ luôn có thật nhiều sức khỏe, sống hạnh phúc và thành công nối tiếp trong sự nghiệp trồng người.
Nhân ngày kỉ niệm 65 năm thành lập trường nhờ có dịp này mà tôi có thể bày tỏ những cảm xúc tưởng chừng không biết bao giờ sẽ được nói ra. Cảm ơn Nông Lâm nơi mà tôi được nhiều hơn là mất, nơi mà kiến thức tôi được lĩnh hội bởi đội ngũ giảng viên năng lực đi đôi với chất lượng đào tạo của trường, xứng đáng để chúng ta trao trọn niềm tin và cháy hết mình của sức sống trẻ. Rồi trong tương lai Nông Lâm của chúng ta sẽ ngày càng hoàn thiện, phát triển và vươn xa hơn nữa.
Nếu được chọn lại, tôi vẫn chọn như ngày xưa.
Viết cho Nông Lâm những tháng ngày tươi trẻ !
“Ôi quang cảnh ở đây nhìn giống Đà Lạt ghê! Thích thật!’’ đó là ấn tượng đầu tiên của tôi về trường Nông Lâm khi vào trường làm thủ tục nhập học. Thú thật thì lúc đầu đăng ký vào trường là do tôi đam mê ngành thú y, quê tôi cũng có trường đại học dạy về ngành này nhưng nghe theo sự khích lệ của thầy giáo dạy Văn năm cấp 3 và Dượng Tony nên tôi quyết định sẽ học đại học ở một thành phố khác để mong có thể trui rèn cho bản thân tính tự lập, thoát khỏi cái vỏ bọc của gia đình cũng như vùng an toàn của bản thân. Thế là tôi bèn lên mạng tra cứu xem trường đại học nào dạy ngành thú y uy tính và lâu đời nhất ở thành phố Hồ Chí Minh. Và… tèn ten, thế là tôi đã có mặt tại trường!
Nhớ biết bao buổi đầu bỡ ngỡ khi bước vào trường Nông Lâm. Cái cảm giác đó mỗi lần hồi tưởng lại lòng tôi lại cảm thấy bồi hồi, khó tả. Khi ấy, lần đầu tiên bước vào trường đập vào mắt tôi là trường thật sự rất lớn, các giảng đường cách nhau cả con đường. Không khí nơi đây lại khá trong lành và mát mẻ vì trường có trồng rất nhiều cây xanh, dọc hai bên đường nơi nào cũng có, có chỗ còn có cả một khu rừng nhỏ trong trường. Tôi cứ có cảm giác trường như một Đà Lạt thu nhỏ vậy. Thích thú là vậy nhưng cùng với đó là sự bỡ ngỡ, lo lắng do trường lớn như vậy tôi không biết nơi mình sẽ làm thủ tục nhập học ở đâu, rồi kiếm trọ ra sao, các tuyến xe bus sẽ tới những nơi nào,… biết bao câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu tôi. Thật may vào lúc nhờ có sự chào đón và giúp đỡ chu đáo từ các anh chị tình nguyện viên của trường mà mọi chuyện đâu vào đấy, từ việc làm giấy tờ nhập học đến việc kiếm trọ, các anh chị còn truyền lại cho tôi cả “bí kíp sống sót trên xe bus” nữa và hàng trăm những chuyện cần lưu ý khác. Dưới cái nắng oi bức của mùa hè, các anh chị vẫn luôn tay luôn chân, vui vẻ, ân cần giúp tân sinh viên chúng tôi thu xếp mọi việc làm cho cảm giác lạ lẫm và đầy lo âu trong tôi vơi đi phần nào.
Rồi chúng tôi còn được tham dự buổi giới thiệu về chương trình học do trường tổ chức để sinh viên hiểu được mình sẽ học được gì trong những năm tới và từ đó xác định mục tiêu, lập ra những kế hoạch riêng cho bản thân. Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh thầy trưởng khoa giới thiệu về ngành thú y cũng như chào đón những tân sinh viên chúng tôi – những đứa học sinh ngô nghê vừa mới được thăng cấp lên thành sinh viên sau khi đã vượt qua biết bao khó khăn, thử thách khốc liệt từ Kì thi THPT Quốc gia để có thể có mặt tại trường ngày hôm nay. Thầy nói về chương trình học ở trường sẽ được phân bố ra sao cũng như vai trò của ngành bác sĩ thú y. Mọi người đừng tưởng cứ học thú y là chỉ mỗi việc đi chích heo hay chích bò nhé! Có rất nhiều việc trong xã hội cần có chúng tôi từ việc quản lí nông trại, quản lí an toàn thực phẩm, kiểm soát dịch tể đến việc chữa bệnh cho chó mèo hay cả việc chăm sóc các động vật hoang dã trong sở thú nữa đấy! Oách chưa nào?! Sau khi được thầy tư vấn tôi cảm thấy rất tự hào vì đã chọn cho mình được một ngành học đầy ý nghĩa. Và tôi tự tin hơn về tương lai phía trước của mình cũng như tự nhủ với bản thân sẽ cố gắng học thật vững các kiến thức được dạy ở trường và áp dụng chúng vào thực tiễn một cách hiệu quả để giúp ích cho công việc của mình sau này cũng như cho xã hội.
Học ở trường được vài tháng đầu, tôi cũng dần làm quen được nhiều bạn mới, tôi thường nghe mọi người bảo với nhau rằng những người bạn đại học không thể thân như bạn cấp ba, bảo thầy cô đại học không quan tâm nhiều đến sinh viên. Nhưng định kiến đó đã bị phá vỡ hoàn toàn khi tôi học Trường Đại học Nông Lâm TP. Hồ Chí Minh: bạn bè nơi đây ai cũng thân thiện, giúp đỡ nhau trong việc học cũng như trong cuộc sống. Chính họ là những người đã giúp tôi vượt qua được nỗi nhớ nhà và cái cảm giác cô đơn, lạc lõng giữa chốn Sài Gòn phồn hoa này, giúp tôi vươn ra xa hơn khỏi vùng an toàn của bản thân để khám phá biết bao điều mới mẻ xung quanh. Còn thầy cô thì luôn ân cần giảng dạy, truyền đạt cho chúng tôi kiến thức từ chuyên ngành cho đến cách sống, cách làm người. Nhờ thầy cô mà não tôi như có thêm được nhiều ‘’nếp nhăn’’ hơn, thầy cô dạy chúng tôi cách quan sát mọi thứ diễn ra xung quanh và luôn đặt câu hỏi tại sao, cơ chế của chúng thế nào chứ không phải cứ mặc định và gắn mác cho điều đó như một lẽ hiển nhiên bởi “Mọi chuyện trong cuộc sống này xảy ra đều có nguyên do của nó.’’, thầy cô còn dạy chúng tôi biết cách lập luận, tranh biện, cũng như xem xét mọi thứ theo góc nhìn đa chiều. Đồng thời thầy cô luôn quan tâm, giúp đỡ cũng như tư vấn nghề nghiệp cho chúng tôi, động viên chúng tôi mỗi khi chúng tôi cảm thấy hoang mang, mất phương hương trên con đường tương lai phía trước. Đôi lúc thầy cô còn chia sẻ về những năm tháng đại học của mình, khích lệ chúng tôi cố gắng nhiều hơn bởi thầy cô tin sinh viên trường Nông Lâm rất bản lĩnh và giỏi giang, không thua kém gì những trường khác.
Thật cảm ơn Trường Đại học Nông Lâm TP. Hồ Chí Minh, nơi là cầu nối cho những con người từ khắp nơi trên Tổ quốc được gặp nhau và cùng nhau trải qua khoảng thời gian thanh xuân tươi đẹp nhất của đời người: cùng nhau vượt qua những lần báo cáo, làm bài tập với lịch deadline dày đặc, những lần đi thực tập “đội nắng dầm mưa’’, những ngày ôn thi cuối kì đầu tắt mặt tối…; nơi tạo cơ hội cho những người trẻ theo đuổi giấc mơ của mình qua các học bổng, các cuộc thi từ tài năng cho tới học thuật, những chuyến đi thực tế hay thực tập ở các nước bạn như Thái Lan, Hàn Quốc, Mã Lai, Israel… Đây cũng là nơi chứng kiến sự trưởng thành trong chúng tôi trên con đường ‘’tập làm người lớn’’ qua từng ngày.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, giờ đây tôi đã là sinh viên năm 4 của trường. Bốn năm là một khoảng thời gian không dài đối với một cuộc đời con người nhưng cũng đủ để tôi cùng mái trường này viết lên biết bao kỷ niệm đẹp và xem nơi đây như là ngôi nhà thứ hai của mình.
“Ngày xưa khi đất nước vẫn còn trong khói lửa
Trường tôi trong gian khó vẫn không hề lùi bước
Từng người cất bước ra đi, người vui bước lên đường
Xây dựng quê hương, ra đi từ mái trường
Ngày nay đất nước tôi đang đổi thay từng ngày
Trường tôi luôn đổi mới tiến bước theo nhịp bước
Từng người vững bước đi lên
Từng người con nơi ấy tiếp bước ra đi vững bền
Nông Lâm trường bao yêu dấu
Đã bao thế hệ bước ra từ đây…”
(Trích trong ca khúc Tình khúc Nông Lâm của Nguyễn Văn Thông - Cựu sinh viên Quản trị kinh doanh khóa 29)
Trải qua chặng đường 65 năm xây dựng và đổi mới, dù cho hình ảnh ngôi trường có đổi thay thì trường vẫn luôn mang trong mình một sứ mệnh vẹn nguyên như thuở ban đầu là đào tạo ra nguồn nhân lực tri thức trẻ giúp ích cho nước nhà. Thật tự hào khi là sinh viên trường Đại học Nông Lâm TP. Hồ Chí Minh – nơi tôi được sống những ngày tháng rực rỡ nhất của thời sinh viên và theo đuổi đam mê của mình bằng tất cả lòng nhiệt huyết và sức trẻ!
Nguyễn Khánh Bảo Trân - DH17TT
Ai cũng có một ước mơ, một hoài bão nuôi dưỡng ý chí vì ước mơ đó không chỉ của riêng bạn mà nó còn là hy vọng của những người dành cho bạn tình yêu thương.
Ai cũng sẽ một lần lớn khôn, một lần cất bước đi xa, một lần rời vòng tay mẹ cha để hiểu được tình yêu của họ to lớn đến nhường nào.
Ai cũng có một cái “tôi” như con sư tử muốn khẳng định vị thế một vị vua, một con tim luôn tràn đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ để trải qua bao nhiêu vập ngã mới biết bản thân bạn mạnh mẽ được đến đâu.
Ai cũng có một khoảng thời gian tươi đẹp nhất, một khoảng thời gian đáng nhớ nhất và khi đó bạn đã sống với niềm đam mê, nhiệt huyết của mình.
Có rất nhiều con đường mà bạn có thể đi đến thành công và đó không chỉ là học “Đại học”. Nhưng rồi, tôi lại chọn nó vì đối với tôi, “Đại học” không chỉ là “Đại học”.
Tôi sinh ra và lớn lên tại một vùng quê miền Trung với nghiệp trồng lúa nước. Với nghề nông “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” thì phải có “thiên thời, địa lợi” ấy vậy mà thiên nhiên chưa bao giờ ưu ái cho người dân quê tôi, mùa khô gió phơn Tây Nam nóng rát, mùa mưa với bão lũ điêu tàn.
“Cả một năm hai vụ mùa vất vả,
Chỉ một trận mưa lũ cuốn trôi sông.
Ai cũng bảo, quê tôi sao khổ thế?
Vì mùa mưa bão lũ kéo nhau về”.
Người ta bảo, lúa là “hạt ngọc trời”, nhưng để làm ra những hạt ngọc đó thì cần biết bao mồ hôi và công sức. Với cái nghề làm nông, chữ “nông” đối với người dân quê tôi nó bình thường lắm. Cho đến khi tôi chọn Trường Đại học Nông lâm TP.HCM để làm bước khởi đầu, có nhiều người nói với bố mẹ tôi rằng: “Nhà làm nông còn cho con học nông lâm làm gì?”. Họ đâu biết rằng, Trường Đại hoc Nông lâm TP.HCM là một trong mười trường Đại học đáng học nhất trên cả nước. Là ngôi trường có bề dày lịch sử trong đào tạo với hơn 13 khoa, bộ môn và hơn 50 chương trình giảng dạy. Trước câu hỏi đó, bố mẹ tôi chỉ cười: “Tương lai con do con quyết định”. Tôi biết rằng trong nụ cười đó, là niềm tin, là sự tôn trọng quyết định của mình mà bố mẹ dành cho tôi. Ở thời điểm đó, tôi nghĩ rằng Sài Gòn sẽ mang cho tôi môi trường năng động để học hỏi và khi tôi tìm hiểu về trường mình thì đây đúng là ngôi trường tôi cần, không chỉ ở bề dày lịch sử, không chỉ ở chuyên ngành đào tạo yêu thích mà còn vì mức học phí phù hợp với hoàn cảnh gia đình hiên tại của tôi.
Ngày đó, khi chuyến xe đầu tiên lăn bánh xa gia đình, tôi một mình vào Sài Gòn – một thành phố to lớn và lạ lẫm. Từ một vùng quê nhỏ bé, 3 giờ sáng tôi đặt chân lên Sài Gòn với đèn đường sáng trưng, xe cô chạy tập nập. Trước mắt tôi là một cây cầu vượt đi bộ cao thật cao, sau lưng tôi là một cái cổng có hình thù thú vị với đôi sừng lớn mà sau này tôi mới biết đó là khu du lịch Suối tiên. Ngay lúc đó, tôi chợt nhân ra rằng, mình thật nhỏ bé giữa khung cảnh này, giữa những con người xa lạ xung quang này, giữa sự “một mình” mà ai rồi cũng một lần trải qua đầy sợ hãi. Và rồi cũng thật may, chỉ tầm mười phút sau khi tôi gọi điện thoại thì người em cũng đến, nói là em nhưng lại lớn hơn tôi một tuổi và đang theo học một trường Đại học khác ở Sài Gòn. Sau khi về nhà trọ, tôi sắp xếp lại đồ đạc và nghỉ ngơi sau chuyến hành trình dài gần 22 tiến trên xe khách. 8 giờ sáng, tôi lại bắt đầu chuyến hành trình của mình, bắt xe buýt và đi tìm phòng trọ. Sau khi đến trạm buýt Kí túc xá khu A Đại học Quốc gia, tôi gặp người anh cùng quê mà mình đã liên hệ trước và đi tìm trọ. Khu trọ cũng chỉ cách trạm buýt tầm 500m, rất an ninh và giá sinh viên nên chúng tôi quyết định thuê và đó cũng chính là nơi mà tôi đã ở suốt 4 năm học Đại học. Và rồi cuộc sống sinh viên của tôi cũng chính thức bắt đầu.
Ngày nhập học, tôi được anh cùng phòng trọ dẫn đi. Vừa mới bước xuống trạm xe buýt, tôi đã thấy cổng trường cao lớn, tôi cứ nghĩ rằng trường mình chắc là đây rồi. Nhưng một cú lừa các bạn ạ, 15 phút đi bộ tôi mới vào đến giảng đường Phượng Vỹ, chiếc áo mặc trên người cũng ướt nhẹp vì mồ hôi. Với kinh nghiệm là sinh viên đã theo học trường mình hơn một năm, anh rất quen những con đường dẫn vào trường vì thế tôi mới không bị lạc. Sau khi đóng học phí, anh dẫn tôi xuống giảng đường Cẩm Tú để làm thủ tục nhập học. Tại đây, tôi gặp những anh chị dễ thương và nhiệt tình – những người “đồng môn” của tôi. Không quá đắn đo về việc lựa chọn chuyên ngành vì tôi đã tìm hiểu kỹ trước đó, tôi hoàn thành thành hồ sơ khá nhanh. Chính sự vui vẻ, sự thân thiện của những anh chị ngày hôm đó, tôi cũng muốn sau này mình cũng sẽ như vậy, đem sự thân thiện, vui vẻ đến các em khóa mới, giúp các em không bở ngỡ với môi trường mới. Với mong muốn đó, tôi đã thực hiện và đồng hành cùng 2 chương trình Đón tân sinh viên K44 và K45 khoa Công nghệ Thực phẩm sau này.
Khác với những năm trung học phổ thông, tôi muốn Đại học của tôi phải có những trải nghiệm mới thú vị hơn. Không dừng lại chỉ ở việc chăm chỉ đến lớp, chuyên cần học tập, tôi tham gia nhiều hoạt động, nhiều câu lạc bộ. Năm nhất khi vừa mới vào, tôi tham gia nhiều chương trình do câu lạc bộ tổ chức. Chương trình đầu tiên “Một thoáng Sài Gòn” của Câu lạc bộ Kết nối thành công, tôi được đi tham quan và tìm hiểu nhiều địa điểm nổi tiếng của thành phố như chợ Bến Thành, nhà thờ Đức Bà, Bưu Điện trung tâm,… Cùng Đội Nhiệt huyết Rừng xanh làm lồng đèn để tặng cho các em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn, sinh hoạt cùng Đội văn nghệ Rạng Đông, tham gia Cuộc thi Cán bộ Hội thanh lịch do Hội sinh viên trường tổ chức, tham gia cuộc thi “Huyền thoại Tuổi trẻ” của Tổ tu dưỡng rèn luyện Hạt Gống Đỏ, … Chính những điều đó làm tôi có thêm động lực, thêm niềm tin vào quyết định của bản thân khi chọn Đại học Nông Lâm với môi trường đầy năng động.
Sau một khoảng thời gian theo học tại trường, tôi phát hiện ra vấn đề lớn của bản thân gặp phải đó là “tiếng vùng miền”. Một người con miền trung với giọng Quảng Trị trở thành rào cản lớn trong việc giao tiếp và hòa nhập với mọi người. Bạn có hiểu được cảm giác khi người Việt cùng nói tiếng Việt mà không hiểu tiếng của nhau nó nực cười đến nhường nào. Trước sự bất đồng đó, đa số những người bạn của tôi chọn cách đổi giọng hay nói cách khác là giả giọng miền Nam. Còn về tôi, ban đầu tôi cũng định sẽ đổi sang giọng miền Nam nhưng rồi, tôi đưa ra một quyết định liều lĩnh. Tôi muốn lấy giọng nói của mình làm một nét đặc trưng, không một ai có thể trộn lẫn. Ban đầu, mọi người có thể không nghe quen giọng của mình, nói một lần không hiểu, tôi có thể nhắc lai lần 2, lần 3 và nó còn giúp tôi có được sự kiên nhẫn riêng. Và rồi, tôi phát hiện ra rằng, chỉ cần bạn nói chậm, rõ ràng và không sử dụng tiếng địa phương thì mọi người đều có thể nghe giọng của bạn, bất kể vùng miền nào. Tôi nghĩ rằng, Việt Nam ta có nền văn hóa đa dạng. Sự đa dạng đó một phần trong kho tàng ngôn ngữ và giọng điệu vùng miền như một nét đặc trưng, mang một gia vị không thể thiếu. Bạn hãy luôn tin vào chính mình.
“Bạn không cần phải quá nổi bật, hãy để nguồn năng lượng tích cực của bạn tỏa ra thu hút mọi anh nhìn”. Với sự khám phá học hỏi của bản thân, tôi tiếp tục tham gia nhiều chương trình hơn và không biết từ bao giờ, tôi trở thành một thành viên của gia đình Đoàn - Hôi khoa Công nghệ Thực phẩm. Tôi vẫn nhớ chương trình đầu tiên, chương trình mà kinh nghiệm mình chưa có nhưng lại làm Phó Ban tổ chức. Nhận một chương trình mà không có chút hiểu biết gì trong tay, cái gì cũng quá đỗi mới mẽ, chỉ có nhiệt huyết và ý chí nghĩ mình làm được. Nghĩ lại cũng thấy mình liều thật. Và rồi may mắn thay, với sự giúp đõ, tư vấn và hỗ trợ của các anh chị, chương trình thành công hơn mong đợi. Sau chương trình đó, tôi học được nhiều thứ từ cách làm việc nhóm, cách tổ chức chương trình, mới nhận ra rằng “cái tôi” của bản thân mình quá lớn. Qua nhiều chương trình, tôi được trải nghiệm nhiều hơn, được đi đến nhiều nơi hơn, học hỏi nhiều hơn và trên hết, tôi có những người anh, người chị, những người bạn, người em luôn xem nhau như một gia đình thực sự. Tôi đến với Đoàn - Hội như một cái duyên, một cái duyên kéo dài hết 4 năm Đại học. Từ một phó Bí thư chi đoàn nhỏ nhoi, đến Ủy viên Ban chấp hành Đoàn khoa, đến Ủy viên Ban chấp hành Đoàn trường và cuối cùng là một Phó Bí thư Đoàn khoa. Tất cả đối với tôi là một hành trình quý báu và đáng nhớ của một thời sinh viên sống và cháy hết mình với đam mê tuổi trẻ.
Các bạn trẻ thường đùa vui với nhau rằng “Học không chơi đánh rơi tuổi trẻ”. Nhưng thực sự rằng, khi bạn học đủ kiến thức, đủ tư duy, đủ trải nghiệm thì cuộc đời mới trở thành cuộc chơi của bạn. Đối với tôi, học Đại học là vừa học, vừa trau dồi, vừa trải nghiệm. Với sự giảng dạy nhiệt tình, tâm huyết và hỗ trợ tận tình của giảng viên, tôi thấy việc học không quá khó. Đặc biệt với chuyên ngành của mình, tôi vừa được học kết hợp giữa lý thuyết và thực hành nên không quá khô khan, nhàm chán. Đặc biệt, sinh viên còn có thể thực hiện những đề tài nghiên cứu, phát triển sản phẩm để nâng cao hiểu biết và kinh nghiệm trước khi đi làm. Nông lâm thành phố Hồ Chí Minh đối với tôi thực sự là một môi trường tuyệt vời, năng động và sáng tạo.
“65 năm ươm mầm và phát triển
Một hành trình bao thế hệ đi qua
Vẫn vững vàng vun đắp ước mơ xa
Vì tuổi trẻ hãy cùng nhau học tập.”
Người ta nói con gái quý giá nhất là thanh xuân còn con trai có một thứ đẹp nhất là tuổi trẻ. Ai cũng có một một khoảng thời gian tươi đẹp nhất để sống với ước mơ của chính mình va tôi cũng vậy. Cám ơn Đoàn - Hôi khoa Công nghệ Thực phẩm, Đoàn trường Đại học Nông lâm, Khoa Công nghệ Thực phẩm, Trường Đại học Nông lâm TP.HCM đã cho tôi có một tuổi trẻ nồng nhiệt, cháy với đam mê và khát vọng của mình. Chúc Trường Đại học Nông Lâm thành phố Hồ Chí Minh ngày càng phát triển và hội nhập. Chúc quý thầy cô, giảng viên của trường luôn dồi dào sức khỏe và công tác tốt. Chúc Đoàn - Hội luôn vững mạnh và phát triển.
LOVE FST - NLU
Nguyễn Viết Hùng - DH16VT
Ai đó từng nói, thời sinh viên là khoảng thời gian tươi đẹp nhất của đời người. Bởi lẽ ở cái tuổi 18, 20, chúng tôi đã đủ trưởng thành để tự mình khám phá thế giới, nhưng vẫn chưa bị gánh nặng cơm áo gạo tiền đè nặng lên vai, ít nhất là vẫn còn có thể mang danh nghĩa là sinh viên, việc học còn dang dở, để được hưởng chút ưu đãi, khi làm sai việc gì cũng được xí xóa bớt vì tuổi còn non trẻ. Giống như hạt giống vừa nảy mầm, chúng tôi vẫn còn xa lạ với thế giới người trưởng thành, nhưng rất mạnh mẽ mà vươn lên không ngừng, từ một mầm non mỏng manh mà từng chút, từng chút một lớn lên. Sự che chở, bảo bọc từ gia đình cũng dần dần giảm đi, thay vào đó, chúng tôi, những chồi xanh háo hức vì mới được trỗi dậy từ lòng đất, luôn khao khát được làm chủ cuộc sống của mình, muốn thể hiện cái đặc biệt của bản thân, và bằng sự dũng cảm có phần ngây ngô, chúng tôi muốn thay đổi thế giới. Thế nhưng, phải chăng vì chưa thực sự lãnh nhận trách nhiệm của một “người trưởng thành thực thụ”, đó là đi làm, kiếm tiền, thì thời sinh viên tươi trẻ thật yên bình, thật thảnh thơi biết bao so với những khoảng đời tiếp theo?
Thực sự thì tôi cũng không thể có câu trả lời thỏa đáng cho ý nghĩ này, có người sẽ cho là đúng – đời sinh viên an nhàn quá, chỉ có ăn, rồi học, rảnh rỗi thì đi phượt, thích gì thì làm nấy, chẳng cần lo lắng trước sau là bao. Nhưng chắc chắn vẫn sẽ có những người không mặn mà gì mấy với kỉ niệm thời thanh xuân này của mình, cho rằng quá áp lực, vì phải chuẩn bị kĩ càng cho tương lai, nhưng rồi mọi thứ đi lệch lộ trình đã vạch ra, chật vật xoay sở mãi mới thấy lối ra, thật sự không có can đảm để quay đầu nhìn lại. Song với tôi, đời người là một hành trình tiếp diễn theo chiều hướng đi lên, và bất kì đoạn đường nào cũng có những thử thách tưởng chừng như cực hạn, áp lực cuộc sống của một sinh viên so với áp lực cuộc sống của một người nhân viên chính thức đều có tác động tương tự nhau, chỉ là do khả năng giải quyết vấn của một nhân viên chính thức là ưu việt hơn so với “phiên bản thời sinh viên” của mình, vì vậy người đó cần một “cuộc chơi” lớn hơn, nhưng lại có người tự đánh giá thấp bản thân mình, và vô tình tạo áp lực cho chính mình rằng cuộc sống ngày càng khó khăn hơn. Dù sao đi nữa, những năm tháng tuổi đôi mươi này là một “hành trình kỳ diệu” mà khi quay đầu nhìn lại hay hướng đến tương lai phía trước, tôi đều thầm cảm tạ tất cả những điều tuyệt vời mà cuộc sống đã dành riêng cho mình, cả những nụ cười nhẹ tênh, cả những giọt nước mắt nặng trĩu.
Tháng 8 năm 2017, tôi là tân sinh viên lớp Thú y Tiên tiến, trường Đại học Nông Lâm thành phố Hồ Chí Minh. Trong câu chuyện của mọi người, việc tôi đỗ vào trường là một điều gần như đơn giản, rằng tôi thật may mắn, mọi chuyện đến với tôi thật êm đềm và suông sẻ. Vốn dĩ, tôi ít khi nào chia sẻ suy nghĩ của mình với bất cứ ai, cả bạn bè, hay gia đình, tôi đều trông thật bí ẩn và vô tư. Nhưng với người duy nhất biết rõ mọi chuyện, đó là tôi, thì để trở thành cô tân sinh viên năm ấy, đã có vô số cuộc chiến diễn ra bên trong tôi, và vì tôi cứ trốn chạy khỏi chúng mãi, khi thì muốn cố gắng, khi thì lại buông xuôi mặc kệ, nên khi bất chợt nhận ra, thì tôi đã len lỏi bằng cách nào đó mà đến được tận ngôi trường ở cách xa quê hương hàng trăm cây số này. Ban đầu, tôi quyết tâm hoàn thiện bản thân, muốn tự tay xây dựng cho bản thân cuộc sống mà mình hằng mơ ước. Một thế giới rộng lớn bao la mở ra trước mắt tôi, bao nhiều điều mới lạ, một ngôi trường rộng lớn mênh mông, ấy thế mà Sài Gòn lại còn to khủng khiếp hơn biết bao lần. Tôi cứ thế mà mơ màng và thờ ơ với mọi việc diễn ra xung quanh mình, cảm thấy “học Đại học cũng nhàn”…Cho đến một ngày, tôi ngồi vào bàn học, cố ngốn hết mớ bài vở dở dang trước khi đến giờ thi cuối kì một, năm thứ ba đại học, tôi mới toát mồ hôi lạnh. “Tôi đang làm gì thế này?”, “tôi có thích việc mình đang làm không?”, “tôi không thể tập trung được”, những ý nghĩ tiêu cực ấy cứ hiện lên trong tôi, và nhìn lại hai năm đại học trôi qua, dường như tôi chẳng học được gì cả. Và bằng “khả năng sinh tồn” kì lạ của mình, một kì thi lại trôi qua trót lọt. Song, vấn đề là lần nào chuẩn bị sang học kì mới, tôi cũng dặn lòng phải học tốt hơn nữa, thế nhưng lần nào đến giai đoạn thi cuối kì, tôi cũng điên tiết với bản thân vì phải nhồi nhét bài vở vô thưởng vô phạt, và xóa sạch mọi kiến thức ngay sau khi bước ra khỏi phòng thi. Sự thật là sỉ số lớp tôi cứ vơi dần từng chút một, tôi thì thầm nghĩ việc thôi học là một viễn cảnh không bao giờ xảy ra với mình, dù tôi cũng không biết liệu mình có thực sự hoàn thành việc học hay không, cuộc sống mà, có ai biết trước được tương lai…
Và rồi biến số không một ai ngờ được cũng xảy ra, đại dịch COVID-19 ập đến và nhốt mọi người lại sau cánh cửa nhà, ngoại trừ các đơn vị chuyên môn, còn lại, tất cả “hưởng ứng phong trào toàn dân ở yên trong nhà”. Thành thật mà nói, tôi là người được hưởng lợi rất nhiều ngay trong thời đại nguy cấp này. Thử nghĩ mà xem, còn gì tuyệt vời hơn một kì nghỉ dài miên man đối với một đứa, thứ nhất, không thích ra ngoài, thứ hai, luôn cần một lí do để tránh ra ngoài, và thứ ba, quan trọng nhất, đang thực sự cần một khoảng thời gian tạm dừng tất cả để suy xét tận cùng cái mớ suy nghĩ hỗn độn chất đống trong đầu, rằng “tôi là ai?”, “tôi có thực sự nên trở thành một bác sĩ thú y không?”. Kì thực lúc ấy, tôi rùng mình nhận ra rằng sự học của tôi, cái công trình mà tôi đang xây ấy, chông chênh, khập khiễn và dị hợm đến ngỡ ngàng. Lâm vào khủng khoảng tâm lí, tôi cảm giác như mình sắp bị nuốt chứng bởi cái hố đen mà mình đã cố trốn chạy từ thời còn là học sinh trung học. Thế nhưng nhờ vào một câu nói mà tôi đã nghe ra rả từ thời nảo thời nao, đó là “không thay đổi quá trình, kết quả làm sao mà đổi khác?”, tôi quyết định lần này, tôi không trốn chạy nữa, mà sẽ đứng yên đối mặt, tôi chán việc sợ hãi trước một thứ vô hình như thế này lắm rồi, tôi muốn biết thực sự nó có thể tồi tệ đến mức nào.
Khi tin tức về dịch bệnh ngày một nghiêm trọng, đã có lúc tôi cho rằng có khi mình sẽ chẳng bao giờ học tiếp được, dù xác suất xảy ra việc này vẫn thấp. Nhưng mà, nếu như không học tiếp, liệu mình sẽ sống hạnh phúc chứ? Nếu không trở thành bác sĩ thú y, thì mình sẽ trở thành ai đây? Tôi không biết… Để rồi một ngày, câu trả lời được đặt thẳng vào mắt tôi: câu chuyện của vận động viên Hanyu Yuzuru, huyền thoại sống của làng trượt băng nghệ thuật thế giới, hai lần liên tiếp huy đoạt chương vàng Olympic Mùa Đông, cùng vô số huy chương vàng các giải đấu khắp thế giới. Anh là niềm tự hào của Nhật Bản, một đất nước tuyệt vời mà tôi cũng rất yêu thích. Tôi chỉ tình cờ xem một bài trình diễn của anh trên mạng xã hội, và nhanh chóng trở thành một người hâm mộ cuồng nhiệt bởi tính nghệ sĩ hòa cùng với tinh thần thể thao vừa mạnh mẽ, vừa quyết liệt của anh. Chắc hẳn mọi người vẫn còn nhớ thảm họa sóng thần năm 2011 tại Nhật Bản, sự kiện đã để lại nỗi ám ảnh về sức mạnh của thiên nhiên, và về sự mất mác chẳng bao giờ thay thế được trong tâm trí con người. Và Hanyu Yuzuru là một nhân chứng, nói chính xác là một nạn nhân sống sót qua thảm kịch đó. Động đất xảy ra giữa lúc anh đang tập luyện trên sân băng tại quê nhà, mọi thứ đổ sầm trước mắt khiến cho cậu học sinh 15 tuổi ấy bất giác hoảng loạn, chỉ biết thét lên “Không được…phải làm sao đây? Tôi không muốn chết!”. May mắn thoát nạn trên đôi giày trượt băng bị hỏng nặng do phải chạy trên mặt đường nhựa sần sùi, anh cùng gia đình phải trải qua nhiều ngày liền trong khu lánh nạn, vừa đói vừa chật, lại không thể chợp mắt vì ám ảnh, sân băng thì bị hỏng nặng, anh chỉ biết nhìn lên trần nhà và suy tư. “Có lẽ mình sẽ không trượt băng nữa”, khi đọc đến câu văn này từ quyển hồi kí của anh, tôi bắt gặp hình ảnh mình cũng đang ngước nhìn lên trần nhà và suy nghĩ: “Có lẽ mình sẽ không học nữa”.
Tuy nhiên, sự thật là cho đến hiện tại, anh ấy không chỉ tiếp tục trượt băng, mà còn là tuyến thủ số 1 thế giới, là Quốc bảo của Nhật Bản, và tất cả đã được định đoạt ngay sau câu nói muốn bỏ cuộc của chính mình. Anh cho rằng bản thân chỉ mới bắt đầu thi đấu được 3 năm thôi, còn quá ngắn để có thể đánh giá rằng mình có thể thành công hay không, vậy thì thử cố gắng hết sức một lần sau cuối, làm mọi cách có thể, rồi nếu không thành công, thì lúc đó từ bỏ cũng không muộn. Anh bắt đầu tham gia các buổi trình diễn trượt băng trên khắp Nhật Bản chỉ để có thể mượn tạm sân băng của buổi diễn để tập luyện, tự biên đạo cho các bài thi của mình, cuối cùng được sang Canada tập luyện nâng cao. Dù gặp phải rào cản ngôn ngữ và cuộc sống tách biệt với quê hương, anh vẫn nỗ lực vươn lên với lòng biết ơn và khát vọng chiến thắng cháy bỏng. Và thành quả thì như đã nói, anh trở thành đại diện cho tinh thần Nhật Bản vượt qua thiên tai, thử thách cực hạn, để tỏa sáng rạng rỡ. Vậy còn tôi thì sao? Tôi cũng chỉ mới học đại học ba năm thôi, cũng còn quá sớm để đánh giá được liệu tôi có thích hợp với nghề này hay không, vậy thì sao không thử cố gắng hết sức một lần, làm mọi cách có thể, rồi kết quả sẽ trả lời tất cả? Có người từng nói: “Muốn thành công như một người nào đó, hãy làm theo những điều họ làm”. Tôi muốn thành công như Hanyu Yuzuru! Và thế là hành trình “tái thiết” bản thân của tôi bắt đầu.
Dịch bệnh lui dần, trường học mở cửa trở lại. Bởi vì đã hạ quyết tâm và quán triệt tư tưởng rõ ràng, tôi hừng hực khí thế chiến đấu. Những điều trước đây hay gây phiền nhiễu đến việc học như mạng xã hội, tâm lí nạn nhân, hay thói lười vận động, tất thảy đều bị tôi tống đi không thương tiếc trong một thời gian ngắn. Từ trước đến nay tôi đều biết rằng những thói xấu đó là nên bỏ đi, nhưng chưa bao giờ lại thành tâm muốn dứt bỏ như bây giờ, và cũng nhờ một vài sự kiện xảy ra, như chứng đau lưng, cận thị ngày một nghiêm trọng, mà tôi nhanh chóng loại thải hết cả ra khỏi cuộc sống của mình trong êm đẹp. Từ dạo ấy, tôi tự tạo ra một khoảng thời gian rộng rãi mênh mông cho việc tập trung học, không cần phải cứ vắt chân lên cổ mà chạy mỗi khi đến kì thi hay hạn nộp bài, thậm chí tôi có thể thư thả mỗi ngày một ít hoàn thiện bài thỏa thuê rồi mới đến deadline. Từ đó mỗi lần đến kì thi, tôi nhập cuộc bằng một thái độ hoàn toàn khác: “Tôi đã học tất cả những gì cần học rồi, tôi chắc chắn sẽ làm được bài”.
Vận động viên Hanyu Yuzuru có một câu nói rất hay: “Sự nỗ lực có thể làm bạn thất vọng, nhưng nó không bao giờ là hoang phí”. Tự tin là thế, nhưng dĩ nhiên tôi không thể tiến bộ thần kì đến mức trong vài tháng mà lấp được khoảng trống của vài năm, nên dù kết quả thực sự chưa đạt yêu cầu bản thân, nhưng đổi với tôi đó đã là một chiến thắng đáng tự hào. Tu sĩ Dangdapani có nói: “Khi bạn dành thời gian để làm điều gì đó, chắc chắn bạn sẽ dần dần trở nên giỏi về vấn đề đó”. Trước đây tôi luôn dành thời gian để ca thán và thụ động, vì vậy theo thời gian, tôi đã trở nên rất giỏi trong việc ca thán và thụ động. Nhưng giờ đây thì khác, tôi dành ngày càng nhiều thời gian để học, đọc sách, tham gia các hoạt động ngoại khóa, dần dần tôi cũng trở nên giỏi trong việc học, đọc sách, và hoạt động ngoại khóa, đó là lẽ dĩ nhiên. Bằng chứng là từ ngày chăm học và đọc hơn, tôi phát hiện được niềm đam mê từ nhỏ của mình dành cho cây cỏ và thảo dược, từ đó tôi quyết định tương lai sau này sẽ đi theo ngành dược thú y. Ngoài ra còn có nhiều đam mê “lành mạnh” khác, bao gồm yoga – bộ môn lôi tôi ra khỏi giường lúc 5 giờ sáng để rèn luyện thân thể; lịch sử - để tôi thỏa lòng khám phá tư duy và lối sống của nhân loại từ cổ chí kim thông qua trang sách; đàn violin – nhạc cụ yêu thích của tôi, tôi cũng đang tự tiết kiệm để có thể học chơi đàn; và triết học – “món đồ chơi” mới của tôi gần đây để tha hồ “xoắn não” với tư tưởng của các bậc hiền triết, từ đó rút ra được lối sống và suy nghĩ phù hợp với bản thân trong hiện tại. Triết gia Epictetus đã chỉ ra rằng “Một số thứ tùy thuộc vào chúng ta, một số thứ khác, thì không”, quả là một câu nói thâm sâu. Cá nhân tôi cho rằng, chú tâm vào những điều bản thân có quyền quyết định là điều tất yếu nên làm và cần làm, còn với những việc nằm ngoài vùng kiểm soát của chúng ta, ví như: liệu nỗ lực của ta có được mọi người công nhận không, liệu ngày mai có điều xui xẻo nào sẽ xảy đến với mình không?, vân vân, là sự phí hoài thời gian và năng lượng nếu ta chú tâm vào. Những thứ thuộc về chúng ta bao gồm những suy nghĩ tích cực, và cả tiêu cực, những lần đưa ra quyết định, lựa chọn về lối sống, cách hành xử, thái độ với mọi sự vật, sự việc. Mỗi lần bắt đầu suy nghĩ theo hướng tiêu cực, tôi đều tự nhủ với bản thân rằng, mình có toàn quyền quyết định chuyện nhìn nhận vấn đề này theo hướng nào, dù thành công hay thất bại, ít nhất tôi cũng đã cố gắng hết khả năng, và học được bài học cho bản thân. Kinh nghiệm thất bại trong vô số kì thi từ nhỏ đến lớn của mình đã dạy tôi rằng, bất kể thắng, hay thua, phần thưởng mặc định của chúng ta luôn là những bài học “xương máu”, mà chỉ khi tôi thực sự tham gia vào quá trình đó thì mới có thể học được. Thay vì phí thời gian cho những suy nghĩ tiêu cực vô hình, thì ta đầu tư quỹ thời gian đó cho những trải nghiệm bổ ích, chẳng phải là một sự đầu tư khôn ngoan hơn nhiều hay sao?
“Có những câu nói phải nghe nhiều lần mới hiều, có những bài học phải học nhiều lần mới nhớ” – còn câu nói này thì là của riêng tôi, một cô sinh viên năm tư vẫn đang trên hành trình chinh phục tri thức, thực chất là chinh phục chính bản thân mình. Lại một danh nhân khác đã từng nói “Mỗi người đến với chúng ta đều có ít nhất một điều mà ta không biết. Đừng để người đó rời đi khi ta chưa học được điều ấy”, trong khi tôi lại được dạy bởi những giảng viên có bề dày kinh nghiệm gấp mấy lần số tuổi của tôi hiện tại, vậy thì phải tranh thủ học càng nhiều càng tốt rồi. Các thầy, cô đánh kính thực sự đã dạy tôi rất nhiều, không chỉ cách chữa bệnh, mà còn là cách sống. Rằng “Never stop” là tinh thần cốt lõi thúc đẩy con người tiến bộ đến ngày hôm nay. Rằng “Tôi muốn mỗi khi các em trình bày một vấn đề gì, thì các em phải hiểu rõ tận cùng điều mình đang nói” – câu nói tưởng chừng như tạo một áp lực không hề nhỏ mỗi lần làm báo cáo, nhưng hãy thử ngẫm lại, đó thực sự là điều chúng ta nên làm và cần phải làm, để thực sự trở thành hình mẫu mà chúng ta luôn theo đuổi, với tôi đó chính là tự tay mình sáng tạo ra cuộc sống mà mình luôn mơ ước.
Xin chân thành cảm ơn quý thầy, quý cô đã luôn nhiệt tâm gắn bó với nghề giáo, luôn bên cạnh để nâng đỡ bao thế hệ sinh viên xây đắp nên nền móng đầu tiên cho công trình xây dựng tương lai mai sau. Xin cảm ơn và chúc mừng Kỉ niệm 65 năm thành lập trường Đại học Nông Lâm Thành phố Hồ Chí Minh, ngồi trường mà ở đó, tôi vấp ngã, rồi lại mạnh mẽ đứng lên, từ một người “nhìn nhưng không thấy”, tôi đã thực sự được mở mang tầm mắt, và ngày qua ngày, tôi lớn lên thêm từng chút một, hạnh phúc và hãnh diện với chính bản thân mình. Và xin cảm ơn mọi trải nghiệm mà cuộc sống đã dành riêng cho tôi. Đời người là một chuyến phiêu lưu kỳ thú, tuy sẽ có những lúc chúng ta phải đi đường vòng hay thậm chí là gặp phải một khúc cua ngoằn ngoèo, nhưng tùy thuộc vào lựa chọn của bản thân rằng mình sẽ trải nghiệm hành trình đó như thế nào, trốn vào một gốc tối tăm và tự hủy hoại bản thân, hay dũng cảm dang tay chào đón thế giới, mà câu chuyện của mỗi chúng ta sẽ khác nhau. Và, tôi của hiện tại đã không còn sợ hãi về tương lai phía trước, thay vào đó tôi muốn dùng sức trẻ của mình để chinh phục thế giới, như phụng hoàng lửa bay lên từ đống tro tàn, và tôi biết chắc chắn rằng mình sẽ làm được. Có niềm tin vào những thứ không thể tin được mới là niềm tin thực sự. Hi vọng câu chuyện của tôi có thể giúp ích cho ai đó, vào một khoảnh khắc chông chênh nào đó trong đời! Xin mượn lời giáo sư triết học William B. Irvine để kết thúc bài viết: “Trước kia họ có thể thờ ơ với thế giới xung quanh, còn giờ đây họ tỉnh giác trước vẻ đẹp của thế giới”.
Chào mừng kỷ niệm 65 thành lập Trường Đại học Nông Lâm Thành phố Hồ Chí Minh!
Chào mừng kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11!
Xin cảm ơn vì đã dành thời gian để đọc bài viết này!
Chúc một ngày tốt lành.
Huỳnh Thảo Nguyên - DH17TT